Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016

Giữ Mưa Ở Lại (Chương 1)

           Sài Gòn một ngày nắng đẹp. Hạ vội vã ôm xấp hồ sơ xin việc đến các công ty kiến trúc để xin thực tập. Cô đã rãi hồ sơ vào bốn công ty nhưng có lẽ hy vọng của cô không cao lắm vì cô nghĩ mình sẽ được nhận vào một công ty đàng hoàng. Cô không mong sẽ là một tập đoàn lớn nhưng chắc chắn sẽ không là một công ty quá nhỏ với những công vịêc không đáng với ba năm đèn sách của cô.
           Hạ là một cô gái trẻ, nhỏ nhắn, xinh xắn, tuy không phải là xuất sắc nhưng cô luôn là tâm điểm của lớp học nhờ vào sự giản dị vốn có cùng với bộ óc nhanh nhạy. Cô luôn khiến các giáo viên đi từ bất ngờ này đến bắt ngờ khác, cô khéo léo, luôn tự mình hòan thành bài tập với sự cố gắng của bản thân. Nhưng đó chỉ là mặt lý thuyết, còn về mặt thực hành thì đây là lần đầu tiên cô đi thực tập. Hạ như một chú chim non đang cố để bay trên bầu trời rộng lớn.
           Là học trò cưng của thầy Hiệu trưởng trường Đại Học Kiến Trúc Hồ Chí Minh, nên khi cô vừa nãy ra ý định đi thực tập để có thêm kinh nghiệm khi năm thứ ba vừa kết thúc thì cô đã được thầy giới thiệu tới một công ty mà giám đốc công ty ấy là cựu học sinh của thầy. Sợ phụ lòng thầy cô chỉ cười cười rồi nhận lấy tấm giấy giới thiệu từ tay thầy.
           Hôm nay, khi đi xin thực tập, cô xếp công ty thầy giới thiệu ở cuối cùng. Mệt mỏi nhưng cũng có những niềm vui mới vì hôm nay là lần đầu cô lao vào cuộc sống vội vã nơi Sài thành. Vui có, mệt có nhưng quan trọng hơn cả là sự ngỡ ngàng trước những gì xảy ra trước mắt cô. Cái náo nhiệt của Sài Gòn cô chỉ cảm nhận được khi đang vội vã cất bước chỉ để photo một đống giấy tờ, khi đi mua vài món đồ cần thiết cho vịêc học của bản thân. Chứ thong dong như thế này thì cô chưa bao giờ ngờ tới.
           Đã bốn giờ rưỡi, cũng chỉ còn một bộ hồ sơ cuối. Đó là bộ hồ sơ đi kèm với tờ giấy giới thiệu mà thầy cô đưa cho. Một công ty lớn với bức tường vôi vàng trông uy nghiêm và cổ điển với những bức tượng mang đậm phong cách Pháp lại còn nằm ngay trung tâm thành phố thì khó có thể nhầm lẫn được. Nhưng điều làm Hạ ngạc nhiên lại là bản nhạc nhẹ nhàng tại đại sảnh pha lẫn tiếng nói cười của nhân viên, tiếng nhấp chuột và âm thanh canh cách do bàn phím máy tính. Tất cả hòa vào nhau, truyền cho cô một cảm giác hứng khởi mà chưa từng có công ty nào làm được điều này. Cô là một người mới mà đã muốn làm việc tới như vậy thì mọi người trong công ty sẽ thấy như thế nào. Rồi cô bỗng rùng mình khi hình dung tới sự phát triển của công ty này. Chính cái rùng mình đó đã đưa cô trở về với hiện thực. Cô bước tới cánh cửa bên dưới tấm bảng nhỏ "PHÒNG NHÂN SỰ", căn phòng nằm gọn bên góc trái của đại sảnh. Cô gõ cửa rồi đứng đợi. Bên trong vang lên tiếng nói của phụ nữ trung niên:
           -Mời vào.
Cô đẩy nhẹ cánh cửa trước mặt mình, trước mắt cô là một người phụ nữ đẹp với mái tóc đen mượt được búi lên gọn gàng, gọng kính nhỏ nằm gọn trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy làm cô ta trông quyền lực hơn nhiều. Cô ta đẩy nhẹ gọng kính rồi nói:
           -Xin việc sao? 
           -Dạ! 
           -Đã hết giờ làm việc, có lý do đến trễ không? Nếu không xin mời cô về. Công ty không chấp nhận một người không tôn trọng thời gian của tập thể. Xin lỗi cô.
Hạ ngập ngừng:
           -Dạ em xin lỗi. Em không có lý do để đến trễ. Chỉ là do em muốn nộp hồ sơ cho công ty của mình cuối cùng thôi ạ!
           -Đây là trường hợp đặc biệt đấy cô Trâm ạ. Nếu cô gái này được nhận thì cô nên ghi thêm vào hồ sơ của cô ấy là "trường hợp đặc biệt". Công ty của tôi mà lại nộp cuối cùng quả là chỉ có cô ấy khác lạ.
Hạ giật nảy mình vì giọng nói ấy vang lên từ đằng sau cô. Cô quay lưng lại thì từ khi nào đã xuất hiện một người khá bảnh với quần tây và áo sơ mi trắng tươm tất. Cô đang thắc mắc xem cái tên quái quỷ này là ai thì sau lưng cô lại vang lên tiếng nói quen thuộc:
           - Giám đốc Phong vẫn chưa về sao ạ!
           -Đừng gọi tôi như vậy nữa chị Trâm. Cứ gọi Phong là được.  
           Anh khẽ liếc Hạ rồi nói tiếp:
          -Chị cứ về trước. Tôi sẽ xem xét hồ sơ của cô ta xem sao mà lại khác người như thế? Dám để công ty tôi đứng cuối cùng? Dám so sánh công ty tôi với đám loi nhoi mới nổi kia ư? Quả là khác người.            
           Anh cười nhạt rồi quay đi, tay cầm chặt hồ sơ của cô.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét