Anh ta vừa khuất bóng sau bức tường dài thì
cô đã ra tới đại sảnh. Mọi thứ xung quanh thay đổi hẳn so với lúc cô bước vào.
Bản nhạc nhẹ chẳng còn, mọi người lần lượt hướng ra cửa, chỉ còn vài ba người
đang thu dọn giấy tờ chuẩn bị ra về. Cô gọi taxi rồi về thẳng nhà. Khi cô về
đến nhà thì ba và anh trai cô cũng đã có mặt ở đó. Mọi người quây quần bên mâm
cơm nhỏ, tranh nhau kể những câu chuyện mà bản thân đã trải qua trong một ngày
dài. Đó cũng là niềm vui nho nhỏ mà gia đình còn giữ lại, so với những gia đình
khác thì việc đó chỉ khiến họ lãng phí thời gian. Nhưng đối với cô thì đó là nơi mọi
người nhẹ nhàng đưa những khó khăn và buồn rầu trở thành những lời động viên rồi từ đó đọng lại trong mỗi người sự ấm áp dễ chịu.
Sau bữa tối, Hạ phụ mẹ rửa bát rồi trở về
phòng của mình. Cô cảm thấy vui vì những gì mình đang có, cảm thấy hãnh diện
với những gì ba mẹ cô đã gầy dựng được trong ba mươi mấy gần bốn mươi năm cuộc
đời của hai người. Hạ cũng mong mình sẽ kiếm được người có khí chất giống ba để tạo cho mình một
niềm tin để vững vàng hơn trong cuộc sống. Cô không mê Soái ca như ngôn tình,
cũng chả cần giàu sang, lắm tiền,... Chỉ cần hắn lo lắng cho cô, có hướng phấn
đấu và hơn cả là công ăn việc làm. Vì cuộc sống ở thế kỷ 20 này, một túp lều
tranh với hai quả tim vàng thì chẳng mong sống nổi chứ đừng nói là đủ ăn đủ mặc.
Phụ mẹ xong, Hạ tót luôn lên phòng. Cô nhanh nhẹn chộp lấy
laptop đang yên vị trong balo rồi trèo ra ban công nhỏ ngay sau cửa sổ phòng.
Ban công tuy nhỏ nhưng không quá khó để cô có thể trèo ra vì đó là việc cô vẫn
thường làm. Cô kiểm tra lại email xem có hồi âm của các công ty cô đã phỏng vấn
và nộp hồ sơ xin việc. Nhưng chưa có một hồi âm nào trong hộp thư đến hay hộp
thư rác cả. Cô gập latop lại rồi để nó sang một bên. Cô nhìn lên trời, ánh mắt
nhỏ bé như xuyên suốt cả bầu trời đêm rộng lớn, nó xuyên luôn cả khoảng thời
gian vất vả mà cô đã từng trải qua. Mơ mộng chưa được bao lâu thì tiếng
chuông điện thoại lôi cô trở lại. Cô trèo trở vô, với tay lấy chiếc điện thoại
đang để trên bàn rồi nghe máy:
-Alo. Cho hỏi ai vậy ạ?
Bên đầu giây bên kia là giọng của một người
đàn ông với giọng nói khá trầm:
-Cô có phải là Hạ không?
-Vâng, là tôi đây!
-Tôi đã đọc hồ sơ của cô. Một cô gái trẻ,
năng lực thì còn quá non nớt, kinh nghiệm thì không, chỉ mới nắm trong tay lý thuyết chứ chưa một lần
thử nghiệm liệu có xứng đáng để đặt một chân vào công ty của tôi hay không?
-Tôi vẫn chưa biết anh là ai, chưa biết tên
công ty của anh. Cũng chưa từng làm cho công ty anh thì anh có quyền gì để phỉ
báng tôi như vậy? Nếu anh còn nói cái giọng đó thì coi như tôi rút hồ sơ ra
khỏi công ty anh.
-Này đừng nóng. Nãy giờ tôi chỉ nói đùa. Mà
thật ra tôi có muốn từ chối hồ sơ của cô cũng không được vì trong bộ hồ sơ có
giấy giới thiệu của thầy tôi. Tôi là Phong. Giám đốc của công ty mà cô đã để hồ
sơ vào giây phút cuối cùng của giờ hành chính.
Rồi Phong nói tiếp:
-Thời gian của tôi không nhiều. Nên sáng mai.
Vào lúc 7 giờ, tôi sẽ gặp cô ở quán ăn đối diện công ty. Mong cô đừng làm mất
thời gian quý báu của tôi vì tôi sẽ trực tiếp phỏng vấn cô đấy!
Phong dường như không muốn nhận câu trả lời
từ Hạ nên anh cúp máy ngay lập tức. Còn Hạ lúc này như người mất hồn. Chỉ khi
cô bình tâm trở lại, cô xâu chuỗi những lời nói của Phong thì cô mới hiểu ra
vấn đề. Vậy là ngày mai, chính xác là 7 giờ sáng, cô sẽ phải phỏng vấn với cái
tên hách dịch kia tại một cái quán gì đó đối diện công ty của hắn. Không đi cũng không được. Mà nếu có đi cũng chẳng mất gì. Thôi thì đành đi vậy.
Hay, hóng chương 3 =))
Trả lờiXóaFb: Elisa An Nhiên