Anh có thể tự định nghĩa cho mình rằng anh là một chàng trai "sợ yêu", dù vẫn biết là không yêu thì không bao giờ có thể lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim này. Ngày lễ tình nhân hay cái ngày mà các couple chia sẽ với nhau những lời yêu thương hay đơn giản chỉ là một thỏi sôcôla để rồi họ ôm ấp nhau và đăng hình thể hiện tình cảm thì anh lại lẽ loi một mình trên con đường vắng, lặng lẽ nơi ghế đá công viên ngắm nhìn "họ" nhắn gửi lời yêu thương và rồi trong anh lại xuất hiện cái cảm giác thèm được yêu. Ngồi thẫn thờ trên trang mạng xã hội anh lại càng buồn hơn, lướt qua các trang status một cách hờ hững trong khi mọi ngày anh khác anh lại hăm hở đọc và trả lời một cách vui vẻ và vô tư lự. Muốn yêu là thế nhưng anh lại không thể yêu chỉ vì anh sợ một ngày sẽ mất em hoặc sẽ làm em buồn rồi lại là người chủ động chia tay trước với lí do đơn giãn là sợ làm em đau khổ. Nhưng em là ai anh cũng chưa xác định được vì với tất cả mọi cô gái anh chỉ đơn giản xem như là bạn. Và rồi anh nhận ra em, người con gái luôn xuất hiện trong cuộc đời anh, cũng chẳng thể hiểu rõ tâm trạng của anh lúc này, nhưng chắc rằng cảm giác ấy đã chiến thắng sự sợ sệt mà anh ấp ủ bao lâu nay rùi. Anh đã mạnh dạn gặp em xin số điện thoại cùng tên tài khoản trên mạng xã hội để mỗi đêm anh chờ gặp trên máy tính hay chỉ là một tin nhắn chúc ngủ ngon muộn để sớm mai khi gặp em anh có thể hỏi:” tối hôm qua em ngủ có ngon không?”. Câu trả lời của em chỉ là một nụ cười làm xao xuyến trái tim anh và rồi em quay lưng đi bỏ anh lại với khuôn mặt thẫn thờ. Càng tiếp xúc với em nhiều anh lại thấy em dễ thương vô cùng và anh với em có rất nhiều điểm chung. Anh luôn đợi chờ “ngày đó” sẽ đến để anh có thể dành cho em những lời yêu thương ngọt ngào nhất mà anh có được. Ngày đó cuối cùng rồi cũng đến, một ngày đẹp trời mây trong xanh, từng tia nắng mỏng manh len lỏi qua tán lá phượng, anh viết cho em một bức thư ngắn gửi đến tận tay em, em chẳng nói chẳng rằng lẳng lặng đem bức thư của anh quay đi. Thời gian trôi qua, ngày lại tiếp ngày, anh nhận ra câu trả lời của em mà chẳng cần em nói hay gửi thư, anh đã thấy em tay trong tay với “người ấy” một chàng trai nào chẳng phải anh. Tim anh như thắt lại và đành chấp nhận buông tay một cách không hề nhẹ nhàng vì anh đâu muốn vì mình mà người mình yêu đánh mất đi hạnh phúc. Trong thâm tâm lúc nào anh cũng nghĩ mình sẽ là người mãi mãi bên cạnh em và đem lại cho em nụ cười hạnh phúc nhất mà không phải người con trai nào cũng làm được. Nhưng đến đó thôi em à! Anh cũng đành rút lui để em bên "ai đó" thật hạnh phúc. Anh tự hỏi có nên đặt dấu chấm vào mối tình này không, nếu có thì sẽ tạo ra được cơ hội cho những đang và sẽ yêu anh một cách chân thật nhất, nhưng anh không hay biết, nếu không thì người đau khổ sẽ là em vì em chưa một lần cho anh một cơ hội. Rồi thời gian trôi qua nhanh vô cùng, anh cất em vào ngăn kéo riêng trong trái tim anh và đem em theo suốt cả những ngày hè mà anh cho rằng thiếu em nó không còn một chút ý nghĩa gì nữa. Những ngày hè vùn vụt trôi qua, ngày đầu tiên trở lại anh hoàn toàn bất ngờ anh và em lại gặp nhau nhưng có chút đặc biệt là lại chung một lớp, vừa thấy anh em chợt mỉm cười, anh cũng chẳng biết nụ cười ấy sẽ mở đầu cho một năm tốt đẹp hay lại là một năm tình yêu đơn phương cứ dần dần ăn mòn trái tim anh. Dù biết là bên em vẫn có bóng dáng của một người con trai không phải anh, nhưng trong lòng anh vẫn có một niềm tin, một ao ước được gần gũi, kề bên mỗi khi em vấp ngã. Và có lẽ thời gian luôn là thứ mọi người trôi qua thật chậm để có thể lưu lại những khoảng khắc hạnh phúc nhưng anh lại muốn nó trôi qua thật nhanh chủ yếu là để né tránh em vì anh không đủ mạnh mẽ để đến gần em, cho đến một buổi tối. Em diện cho mình bộ váy trắng tinh hồn nhiên vui vẻ một lần nữa bước vào cuộc đời anh, em vào lớp học thêm mà anh đang theo học, trên khuôn mặt anh hiện lên một thoáng ngơ ngác nhưng khi định hình lại anh suy nghĩ rằng"con nai vàng ngơ ngác, đạp trên con nai khác mà đi". 

Ngày qua ngày anh lại càng vui hơn khi thấy em luôn cười khi đối diện với anh, nhưng đời là thế anh vui vào lúc ấy lại là lúc nước mắt em tuôn rơi. Những lúc em buồn, em lại càng đep hơn nhưng anh đâu nở ngồi cười nhìn em đau khổ, anh bước tới lấy khăn giấy lau khô từng giọt nước mắt đang lăn dài trên đôi gò má em, chìa bờ vai rộng rãi của mình ra để em dựa đầu vào mà nức nở, em kể lể với anh đủ mọi điều từ những ngày em hạnh phúc cho tới những giây phút bùn đau mà người ấy mang lại cho em. Em khóc mà lòng tôi cứ ứ lại mặc cho bờ vai đã ướt đẫm, anh nhẹ nhàng an ủi cho đến khi em ngừng khóc. Anh tự nhủ rằng sẽ nói chuyện rõ ràng với cái tên bội bạc phụ tình em, nhưng có điều gì đó đã cản anh lại, một điều hết sức đơn giản "Anh đã là gì của em đâu mà có quyền làm cái chuyện vô lý ấy". Thế rồi anh để mặc em tự mình mạnh mẽ nói chuyện với người ấy của em, rồi anh lại phải an ủi em lúc em khóc. Em chia tay, em cách xa khỏi hắn -cái tên đốn mạt ấy anh vui lắm, anh tính rằng đợi em hết buồn hẳn rồi sẽ bày tỏ tình cảm của chính mình. Nhưng... Có lẽ tình cảm em dành cho "hắn" là quá lớn, e, lúc nào cũng buồn, luôn né tránh anh như anh là một con vi khuẩn chuyên lây nhiễm, em thay hình ảnh đại diện trên trang mạng xã hội với dòng chữ "I Miss You". Thế là xong, em dành tình cảm cho anh ta quá nhiều và bị chính tình cảm ấy đánh gục. Anh luôn là người an ủi em nhưng quên chỉ em cách để xóa một người ra khỏi trái tim của chính mình, anh vô cùng xin lỗi, anh không thể ngăn cản em đi gặp người ta vì với em anh chẳng là gì cả, anh không như những người khác, cùng một lúc yêu ba bốn người. Anh chỉ có thể đành tình cảm cho một người duy nhất và tình cảm ấy là chân thành nhất mà anh có thể làm được khi yêu em cho dù đó chỉ là một tình yêu đơn phương. Nói gì thì nói chứ anh dần dần nhận ra được em đã học được cách quên một người nhưng cũng là lúc em học cách yêu một người con trai khác nhưng vẫn không là anh. Nước mắt lưng tròng ngóng theo em, nếu có ai đó nhìn vào sẽ hỏi rằng không biết anh đang vui hay đang buồn, thật ra anh cũng chẳng trả lời được câu hỏi anh vì chính bản thân anh còn chưa biết được nữa là. Anh vui. Ừ thì anh vui cho em nhưng lại xót xa cho cuộc đời hẩm hiu của mình, tại sao em không đồng ý yêu một ai khác mà lại là thằng bạn thân của anh. Có người nói rằng em vừa xấu, vừa điệu vừa chảnh mà tại sao anh cứ lao đầu vào như một con thiêu thân bất chấp tính mạng lao vào đống lửa. Anh không hề bênh vực một tí nào anh trả lời theo những gì mà anh cảm nhận được về em. Em đẹp vô cùng, em không điệu và cũng chưa bao giờ anh thấy em chảnh. Đã có lúc anh từng nghĩ rằng:"Anh yêu em vì em đẹp vậy nếu em xấu anh có còn yêu em không? Có chứ, bởi vì cái mà anh yêu là nét đẹp tâm hồn cô".
Cuộc tình thứ hai của em cũng chẳng được bao lâu nhưng điều làm anh ngạc nhiên nhất đó chính là em, em chính là người chủ động chia tay, có vẻ em vẫn còn yêu người cũ nhưng việc làm đó không hề đúng với tính cách của em. Anh vẫn đứng đây chờ đợi một ngày nào đó em sẽ suy nghĩ lại và quay về với anh, chúng ta sẽ cùng bước trên một con đường với biết bao điều đẹp đẽ và hạnh phúc đến nỗi anh cũng không thể hình dung nỗi.
Ngày lại tiếp ngày, anh đá phăng tất cả những thằng con trai đeo bám theo em với nghĩa vụ của "một người theo đuổi em nhưng có lợi thế vì to con hơn". Anh đợi chờ em vào những giờ ra chơi lẫn ra về hay là ngồi cạnh bên kể chuyện vui cho em đở buồn, anh khẳng định với bạn bè rằng sẽ chinh phục được em nhưng sao quá khó, lúc em vui, lúc thì em buồn anh chẳng biết đâu mà lần theo. Anh "điên" lắm đi đâu cũng nghĩ về em, ghen tức khi em cười giỡn với những người con trai khác, cọc cằn với tất cả những thằng bạn thân khi tụi nó vui vẻ trước em, thấy anh bực mình em gỡ rối với nụ cười mĩm ngày nào và nói :"Bạn bình thường thôi mà có gì đâu". Em nói tới đâu lòng anh lại nhẹ hẳn ra và lại thấy yêu em nhiều hơn, có lúc anh đã đặt dấu chấm hết vào cuộc tình này rồi nhưng bây giờ anh lại quẹt thêm dấu phẩy để dấu chấm phẩy lại hiện ra, tiếp tục mối tình dai dẳng này...
Ngồi ngẫm lại anh thấy vẫn chưa có tiến độ gì tốt đẹp hơn, có lẽ anh nên tiếp tục tìm hiểu em cũng như cho em thời gian tìm hiểu anh nên có vẻ dừng dòng mực, tạm gác bút tại đây là tốt nhất em nhỉ!!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét